Mụn ở người da màu: Sự khác biệt và điều trị như thế nào?

5/5 - (1 bình chọn)
5/5 - (1 bình chọn)

Chương 12 Mụn ở người da màu

Tác giả: Stefano Veraldi, Andrea Giuseppe Faraci,và Mauro Barbareschi

Bác sĩ dịch: Trần Phương Tường Vy

Xin giới thiệu đến bạn đọc chủ đề mụn ở người da màu. Tải bản PDF tại đây

Tìm hiểu chung

Lượng bài tiết tuyến bã nhờn được đo ở 649 nam giới và nữ giới, trong đó 67 người (10,3%) da màu. Không có sự khác biệt đáng kể về hoạt động của tuyến bã nhờn giữa da trắng và da màu[1]. Một nghiên cứu đã được thực hiện để so sánh các thành phần lipid của bã nhờn ở những người thuộc ba sắc tộc khác nhau: Da trắng, Mỹ gốc Phi và Châu Á. Những người đàn ông và phụ nữ khỏe mạnh ở hai nhóm tuổi (18–25 tuổi và 35–45 tuổi)đã được đăng ký. Hai cặp Sebutape ™ áp trên trán đã được sử dụng. Phụ nữ Mỹ gốc Phi có tổng lượng lipid nhiều hơn phụ nữ châu Á và da trắng. Lượng este sáp cao hơn ở phụ nữ Mỹ gốc Phi, trong khi lượng axit béo tự do và triglycerides là tương tự. Hơn nữa, sáu lipid đã được xác định trong các phân đoạn este sáp có số lượng khác nhau đáng kể giữa người Mỹ gốc Phi và người da trắng [2]. Tuy nhiên, vẫn còn tranh cãi về sự tổng hợp và thành phần bã nhờn ở các chủng tộc khác nhau [3].

Mụn trứng cá xảy ra ở bệnh nhân thuộc mọi chủng tộc và sắc tộc. Tỷ lệ mụn trứng cá ở dân số da đen sẽ khác một chút so với tỷ lệ mắc bệnh ở dân số da trắng [1]. Mụn trứng cá rất phổ biến ở những bệnh nhân có da màu [4, 5]. Trong một nhóm 5.000 bệnh nhân Nam Phi, eczemas là bệnh da phổ biến nhất (29% bệnh nhân), tiếp theo là mụn trứng cá (11% bệnh nhân) [6]. Mụn trứng cá là bệnh da phổ biến nhất được quan sát thấy trong một phòng khám da liễu tư nhân bao gồm bệnh nhân chủ yếu là người da đen (27,7% bệnh nhân) [7, 8]. Trong 461 bệnh nhân da đen (187 trẻ em và 274 người lớn) đến khám tại một phòng khám da liễu ở London trong khoảng thời gian từ tháng 1 đến tháng 3 năm 1996, mụn trứng cá được chẩn đoán ở 40 trong số 274 bệnh nhân (13,7%) [9]. Trong 3.795 bệnh nhân người da đen ở vùng Caribbean, chẩn đoán chính là mụn trứng cá (19,5%) [10]. Theo số liệu điều tra quốc gia của Hoa Kỳ, vào năm 2014, mụn trứng cá là chẩn đoán hàng đầu về da liễu ở người Mỹ gốc Phi, người gốc Tây Ban Nha và người châu Á [11].

Trong một nghiên cứu của Mỹ, người ta quan sát thấy tuổi khởi phát mụn trứng cá trung bình là 20,3 tuổi ở người da đen, 15,9 tuổi ở người gốc Tây Ban Nha và 18,9 tuổi ở người châu Á [12].

Về hình thái của các tổn thương do mụn trứng cá có liên quan, không có sự khác biệt đáng kể nào giữa da da trắng và da không da trắng. Ngoài ra, sự phân bố giải phẫu của các tổn thương là tương tự nhau ở tất cả các chủng tộc [13]. Trong nghiên cứu của Mỹ được trích dẫn trước đây, tổn thương dạng sẩn được quan sát thấy ở 70,7% người da đen, 74,5% người gốc Tây Ban Nha, và ở 78,9% người châu Á và tổn thương mụn mủ 26,4% người da đen, 43,6% người gốc Tây Ban Nha và 21,1% người châu Á. Cuối cùng, các tổn thương dạng comedones được quan sát thấy ở 46,9% người da đen, 50,9% người gốc Tây Ban Nha và 52,6% người châu Á [12]. Mụn nốt có thể ít xảy ra hơn ở những bệnh nhân da màu [3, 13–15] (Hình 12.1, 12.2 và 12.3). Ở tù nhân da trắng và da đen từ 15–21 tuổi, mụn dạng nốt xuất hiện ở 5% trong số 893 tù nhân da trắng so với 0,5% trên 753 người da đen [13].

Hình 12.1. Mụn dạng nốt ở bệnh nhân type da Fitzpatrick’s VI (Courtesy Dr. Federica Dassoni)
Hình 12.1. Mụn dạng nốt ở bệnh nhân type da Fitzpatrick’s VI (Courtesy Dr. Federica Dassoni)

Một loại mụn lâm sàng đặc biệt là mụn pomade. Nó được mô tả lần đầu tiên bởi Plewig và cộng sự vào năm 1970. Nguyên nhân là do việc sử dụng lâu dài các sản phẩm dầu để làm mượt tóc. Nó được đặc trưng bởi nhiều hoặc ít nhiều comedone, hiếm gặp các sẩn và mụn mủ, chủ yếu nằm ở trán và thái dương [16]. Sự tồn tại của dạng mụn này sau đó đã được các tác giả khác xác nhận [3, 8, 15, 17].

Một biến chứng rất phổ biến và quan trọng của mụn trứng cá ở bệnh nhân da màu là tăng sắc tố sau viêm (PIH) [3, 4, 11, 12, 15, 17– 29]. Nó được đặc trưng về mặt lâm sàng bởi nhiều hoặc ít các dát màu nâu đến đen, có hình thái và kích thước khác nhau, chủ yếu nằm trên mặt. Ít liên quan đến cổ, vai, ngực và lưng hơn. Các dát này thường không có triệu chứng cơ năng (Hình 12.4). Trong một nghiên cứu của Mỹ, PIH xảy ra ở 65,3% người da đen, 52,7% người gốc Tây Ban Nha và 47,4% người châu Á [12]. PIH là kết quả lâm sàng cuối cùng của (a) tổn thương viêm lâu dài trước đó của mụn trứng cá, (b) viêm da tiếp xúc kích ứng mãn tính do các sản phẩm và thuốc bôi tại chỗ, (c) gãi mãn tính [25], và (d) tiếp xúc lâu dài với tia cực tím. Trong một cuộc khảo sát được công bố vào năm 2002, các tác giả quan sát thấy rằng kem chống nắng chỉ được sử dụng bởi 31,4% người da đen bị mụn trứng cá, so với 57,9% người châu Á [12]. Do đó, bảo vệ trước ánh sáng là bắt buộc để ngăn ngừa PIH [3, 5, 17, 19]. Việc ngụy trang bằng mỹ phẩm chất lượng tốt cũng rất quan trọng [3]. Các biến chứng khác của mụn trứng cá ở bệnh nhân da màu là sẹo và sẹo lồi [3, 4, 15, 17, 19, 23, 26, 27, 29]. Sẹo thường bị dưới dạng ice pick, boxcar, và rolling ở mặt, và sẹo phì đại vai, ngực và lưng. Bệnh nhân điển hình có sẹo và/hoặc sẹo lồi là nam giới bị mụn dạng nốt và viêm lâu năm nằm ở các khu vực đã được nhắc tới trước đó. Cuối cùng, các biến chứng không hiếm gặp là tổn thương da trên mặt do kem làm trắng gây ra, chiếm 6% tổng số bệnh da ở Nam Phi [6].

hỉnh ảnh mụn

Việc điều trị mụn trứng cá có thể áp dụng cho tất cả các loại da. Để cải thiện khả năng dung nạp và tuân thủ điều trị chống mụn trứng cá tại chỗ ở những bệnh nhân có da màu, sẽ hữu ích (a) nên bắt đầu điều trị với nồng độ thuốc thấp nhất, nếu có thể; (b) sử dụng kem hoặc gel nước làm tá dược; (c) sử dụng thuốc cách ngày, tăng dần để sử dụng hàng ngày; (d) thoa kem dưỡng ẩm 2-3 lần/ngày; và (e) sử dụng chất làm sạch da nhẹ nhàng [12, 19, 23]. Một cuộc khảo sát dựa trên web được thực hiện đối với phụ nữ Mỹ, từ 25–45 tuổi, bị mụn trứng cá trên mặt. Dữ liệu được thu thập bao gồm nhân khẩu học xã hội học, các đặc điểm lâm sàng tự báo  một nghiên cứu khác, hai nhóm đối tượng bị cáo về mụn trứng cá, việc sử dụng phương  PIH  được  điều  trị  bằng  sự  kết  hợp  1% pháp điều trị, kỳ vọng điều trị và sự hài lòng.  clindamycin/5% benzoyl peroxide gel so với Ba trăm mười hai bệnh nhân đã hoàn thành sự kết hợp này với tretinoin microsphere gel cuộc  khảo   sát, bao gồm người da đen ở nồng độ 0,04% hoặc 0,1% hoặc 0,1% gel (30,8%), người gốc Tây Ban Nha (17,6%),  adapalene. PIH thuyên giảm nhiều hơn được người châu Á (17,3%) và người da trắng  quan sát thấy ở những đối tượng nhận (34,3%). Sử dụng điều trị chủ yếu không kê  clindamycin-benzoyl peroxide kết hợp với đơn (OTC) (47,4%) so với thuốc kê đơn  0,04% tretinoin microsphere [21]. Điều trị (16,6%). Sử dụng thuốc không kê đơn cao  PIH tại chỗ hiệu quả nhất có lẽ là nhất ở bệnh nhân da trắng (người da đen, hydroquinone [3, 15, 17–19, 23, 26]. Nó có 42,7%; người gốc Tây Ban Nha, 34,5%; thể được sử dụng ở nồng độ 3–4% dưới dạng người châu Á, 44,4%; người da trắng, kem, gel hoặc dung dịch, cũng được kết hợp 59,8%). Các phương pháp điều trị OTC với axit glycolic 2–10% [17]. Tuy nhiên, sự thường được sử dụng nhất ở tất cả các nhóm  kết hợp phổ biến nhất là với kem 0,01% chủng tộc/dân tộc là axit salicylic (34,3%) và fluocinonide và tretinoin 0,05%, với benzoyl peroxide (32,1%). Nhìn chung, hydroquinone ở nồng độ 4–5% [24]. Theo người da trắng tuân thủ điều trị mụn trứng cá  kinh nghiệm lâm sàng cá nhân của chúng tôi, cao nhất so với người da đen và người Châu Á axit azelaic 15% dưới dạng gel nước.

Hình 12.4. Tăng sắc tố sau viêm nặng
Hình 12.4. Tăng sắc tố sau viêm nặng

Ít hơn một nửa số bệnh nhân hài lòng với lần/ngày trong vòng 4-6 tháng, là cách tiếp điều trị OTC (benzoyl peroxide, 47%; axit cận hiệu quả và an toàn đối với PIH: chỉ một salicylic, 43%), thường do khô da (benzoyl số trường hợp châm chích nhẹ và cảm giác peroxide, 26,3%; axit salicylic, 44,3%) [30]. nóng được báo cáo hoặc quan sát thấy. Lột Việc điều trị PIH nên được bắt đầu sớm [3]. da bằng hóa chất bao gồm dung dịch axit Một số sản phẩm và thuốc bôi tại chỗ đã glycolic 30–50% hoặc gel hoặc dung dịch được đề xuất để điều trị PIH: retinoids [3, 19, 70% [29], axit salicylic 20–30% trong etanol 20, 23] (chẳng hạn như adapalene [3], [29], axit trichloroacetic 10–35-50% [29], và tazarotene [3, 20] và tretinoin [3]), axit dung dịch của Jessner [3, 15, 18, 23, 28, 29]. azelaic [3 , 23], axit glycolic [23], axit kojic 25 bệnh nhân, 9 người bị mụn trứng cá và 5 [3, 15, 23], axit salicylic [3], axit ascorbic người bị PIH, đã được điều trị trước trong 2 [3], axit lactic [15], arbutin [3], chiết xuất từ tuần với 4% hydroquinone trước khi trải qua rễ cam thảo [3], mequinol [3], N-acetyl 5 lần lột da bằng axit salicylic 20–30%. glucosamine [3], nicotinamide [3], và đậu Những lần lột da này được thực hiện trong nành [3]. Kem tazarotene 0,1% được nghiên khoảng thời gian 2 tuần. Cải thiện trung bình cứu bằng một nghiên cứu mù đôi, ngẫu đến đáng kể đã được quan sát thấy ở 88% nhiên, có đối chứng trên 74 bệnh nhân bị bệnh nhân. Các tác dụng phụ từ nhỏ đến nhẹ PIH. Việc dùng kem một lần mỗi ngày đã có (khô da, đóng vảy và tăng và giảm sắc tố hiệu quả, đạt được mức giảm đáng kể so với thoáng qua) xảy ra ở 16% bệnh nhân [18]. tá dược về độ nặng và diện tích PIH trong Các phương pháp điều trị PIH khác bao gồm vòng 18 tuần. Mức độ ban đỏ, bỏng rát và liệu pháp quang động 20% axit bong tróc trung bình không hơn dấu aminolevulinic/ánh sáng xanh [3,22] cũng vết ở cả hai nhóm, vết ở cả hai nhóm, và mức độ khô trung bình  kết hợp với 4% hydroquinone [22], laser [3, không quá nhẹ ở cả hai nhóm [20]. Trong  30], vi mài da [15, 23], và lăn kim [31] vòng 18 tuần. Mức độ ban đỏ, bỏng rát và  liệu pháp quang động 20% axit bong tróc trung bình không nhiều hơn dấu  aminolevulinic/ánh sáng xanh [3, 22], cũng vết ở cả hai nhóm, và mức độ khô trung bình  kết hợp với 4% hydroquinone [22], laser [3, không quá nhẹ ở cả hai nhóm [20]. Trong  30], vi mài da [15, 23], và lăn kim [31].

Xem thêm: Mụn và các yếu tố môi trường ảnh hưởng như thế nào?

Việc điều trị sẹo phì đại và sẹo lồi dựa trên việc sử dụng corticosteroid tại chỗ mạnh dưới lớp băng vết thương hoặc corticosteroid tiêm trong da [15]. Laser CO2 đã được sử dụng trên 30 bệnh nhân có sẹo mụn trên mặt. Tất cả bệnh nhân được hướng dẫn sử dụng kem tretinoin 0,05%, hydroquinone 5% và kem desonide 0,1% hàng đêm trong 2-4 tuần trước khi điều trị bằng laser. Các vết sẹo được cải thiện từ 25–50% ở tất cả các bệnh nhân sau một lần điều trị bằng laser. Tác dụng phụ thường gặp nhất là hồng ban hết trong vòng 6 tuần. Tăng sắc tố da xảy ra, nhưng nó đã giảm bớt khi sử dụng thường xuyên kem tretinoin, hydroquinone và desonide, cả trước và sau thủ thuật, cùng với việc sử dụng kem chống nắng phổ rộng [31]. Laser fractional 1.550 nm không xâm lấn và laser CO2 fractional xâm lấn đã được chứng minh là có hiệu quả trong điều trị sẹo mụn trên da màu với tỷ lệ bệnh nhân hài lòng và tính an toàn cao [32]. Lăn kim cũng đã được sử dụng [33].

Tài liệu tham khảo

  1. Pochi PE, Strauss JS. Sebaceous gland activity in black skin. Dermatol Clin. 1988;6:349–51.
  2. Pappas A, Fantasia J, Chen T. Age and ethnic variations in sebaceous lipids. Dermatoendocrinol.2013;5:319–24.
  3. Davis EC, Callender VD. A review of acne in ethnic skin: pathogenesis, clinical manifestations, and management strategies. J Clin Aesthet Dermatol. 2010;3:24–38.
  4. Halder RM, Brooks HL, Callender VD. Acne in ethnic skin. Dermatol Clin. 2003;21:609–15.
  5. Poli F. Acne on pigmented skin. Int J Dermatol. 2007;46(Suppl 1):39–41.
  6. Schulz EJ. Skin disorders in Black South Africans: a survey of 5000 patients seen at Ga-Rankuwa Hospital, Pretoria. S Afr Med J. 1982;62:864–7.
  7. Halder RM, Grimes PE, McLaurin CI, Kress MA, Kenney JA Jr. Incidence of common dermatoses in a predominantly black dermatologic practice. Cutis. 1983;32(388):390.
  8. Halder RM, Nootheti PK. Ethnic skin disorders overview. J Am Acad Dermatol. 2003;48(Suppl):S143–8.
  9. Child FJ, Fuller LC, Higgins EM, Du Vivier AWP. A study of the spectrum of skin disease occurring in a black population in South-East London. Br J Dermatol. 1999;141:512–7.
  10. Mahé A, Mancel E. Dermatological practice in Guadeloupe (French West Indies). Clin Exp Dermatol. 1999;24:358–60.
  11. Alexis AF. Acne vulgaris in skin of color: understanding nuances and optimizing treatment outcomes. JDrugs Dermatol. 2014;13:s61–5.
  12. Taylor SC, Cook-Bolden F, Rahman Z, StrachanD. Acne vulgaris in skin of color. J Am Acad Dermatol. 2002;46:S98–106
  13. Wilkins JW Jr, Voorhees JJ. Prevalence of nodulocystic acne in white and Negro males. Arch Dermatol. 1970;102:631–4.
  14. Kelly AP, Sampson DD. Recalcitrant nodulocystic acne in black Americans: treatment with isotretinoin. J Natl Med Assoc. 1987;79:1266–70.
  15. Editional Acne vulgaris in richly pigmented patients. Dermatol Ther. 2007;20:122–7.
  16. Plewig G, Fulton JE, Kligman AM. Pomade acne. Arch Dermatol. 1970;101:580–4
  17. Callender VD. Acne in ethnic skin: special considerations for therapy. Dermatol Ther. 2004;17:184–95.
  18. Grimes PE. The safety and efficacy of salicylic acid chemical peels in darker racial-ethnic groups.Dermatol Surg. 1999;25:18–22.
  19. Callender VD. Considerations for treating acne in ethnic skin. Cutis. 2005;76(2 Suppl):19–23
  20. Grimes P, Callender V. Tazarotene cream for postinflammatory hyperpigmentation and acne vulgaris in darker skin: a double-blind, randomized, vehicle-controlled study. Cutis. 2006;77:45–50
  21. Taylor SC. Utilizing combination therapy for ethnic skin. Cutis. 2007;80(1 Suppl):15–20.
  22. Terrell S, Aires D, Schweiger ES. Treatment of acne vulgaris using blue light photodynamic therapy in an African-American patient. J Drugs Dermatol. 2009;8:669–71.
  23. Shah SK, Alexis AF. Acne in skin of color: practical approaches to treatment. J Dermatolog Treat. 2010;21:206–11.
  24. Davis EC, Callender VD. Postinflammatory hyperpigmentation:a review of the epidemiology, clinical features, and treatment options in skin of color. J Clin Aesthet Dermatol. 2010;3:20–31.
  25. Baldwin HE, Friedlander SF, Eichenfield LF, Mancini AJ, Yan AC. The effects of culture, skin color, and other nonclinical issues on acne treatment. Semin Cutan Med Surg. 2011;30(Suppl):S12–5.
  26. Yin NC, McMichael AJ. Acne in patients with skin of color: practical management. Am J Clin Dermatol.2014;15:7–16.
  27. Madu P, Kundu RV. Follicular and scarring disorders in skin of color: presentation and management. Am J Clin Dermatol. 2014;15:307–21.
  28. Al-Waiz MM, Al-Sharqi AI. Medium-depth chemical peels in the treatment of acne scars in dark-skinned individuals. Dermatol Surg. 2002;28:383–7.
  29. Roberts WE. Chemical peeling in ethnic/dark skin. Dermatol Ther. 2004;17:196–205.
  30. Rendon MI, Rodriguez DA, Kawata AK, Degboe AN, Wilcox TK, Burk CT, Daniels SR, Roberts WE. Acne
Ngày viết:
Năm 2009: Tốt nghiệp Y Đa Khoa tại trường đại Học Y Hà Nội Năm 2010: Bắt đầu làm việc tại Phòng khám Da liễu Hà Nội Năm 2016: Là bác sĩ tại Khoa Phẫu thuật Laser- vật lý trị liệu - chăm sóc da, Bệnh viện Da Liễu Hà Nội

BÌNH LUẬN